Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

"Với nhảy múa tôi được là chính mình. Khi lên sàn diễn

ke toan excel mien phi,kiem tra thong tin ten mienmỗi lúc thăng hoa cùng điệu nhảy, tôi như quên hết thảy, thậm chí cả khán giả...", chàng vũ công 24 tuổi san sớt.

- Vậy trước đây có điều gì khiến anh từng tủi hờn vì nghề?

- Cũng không có gì tủi hờn nhưng nhiều khi mình cũng nhận ra sự dị biệt trong đối. tỉ dụ trong một đêm nhạc, ca sĩ có phòng thay đồ riêng chả hạn, còn vũ công thì phải thay ở một góc sàn diễn. Nhưng tôi cũng không đặt nặng vấn đề này vì chuyện đó cũng tùy cảnh huống. Có khi là do ban tổ chức chẳng thể chuẩn bị phòng riêng cho vũ công nhưng cũng có khi vì tiết mục nhanh quá, đòi hỏi thay đồ tại chỗ để còn kịp chạy ra biểu diễn.

- sức ép lớn nhất của một người nhảy múa chuyên nghiệp như anh là gì?

- Luôn muốn mình phải ngày một giỏi hơn, sáng tạo hơn chứ không để mình bị giậm chân tại chỗ. Mà những thí nghiệm, sáng tạo trong nghề nhảy thỉnh thoảng có thể mang đến những rủi ro. Nhẹ thì trật cổ tay, khớp tay, các kiểu sây sát, nặng thì chấn thương gì đó... Nói chung mỗi nghề có một cái khó riêng.

-  Anh có những chế độ riêng nào để giữ vóc dáng và thể lực?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét